Giới thiệu chung
“… Khi viết thư cho tôi, cô có vẻ tự đắc pha chút hả hê. Cô cảm thấy mình giật được từ tay bà khác một mỏ vàng, và mình có những phẩm chất rất khác thường nên mới gặp may như thế.
Cô nhầm thảm hại quá, cô ơi!
Quả thật lão là một cái mỏ. Hay nói chính xác hơn, đã từng là mỏ. Điều ấy cách đây ba mươi năm về trước, cả thành phố đều phải công nhận chứ đâu cần phải một cô gái có trí tuệ siêu việt gì.
Nhưng trên, trong và dưới cái mỏ ấy, tôi đã đào, đã cuốc, đã đẽo, đã nổ mìn, khai thác rầm rộ, quy mô mấy chục năm.
Và giờ đây, mỏ chỉ còn khung, còn lai sự hoang tàn. Chỉ có đôi mắt ngốc của cô, chỉ có cặp môi dại của cô và chỉ có tí não khờ của cô mới không nhận ra điều đó.
Cô vớ được lão, khi tôi trong một chừng mực nào đó, đã mặc cho lão tự do. Cho lão có cảm giác sổng chuồng. Đàn ông sống bằng ảo tưởng cô ạ, và nuôi dưỡng cái ảo tưởng đó một cách khéo léo là nhiệm vụ của phụ nữ chúng ta.
Tôi không vui gì khi lão có bồ. Nhưng chớ nói rằng tôi quá hoảng sợ vì điều đó. Tôi quá hiểu đứa khác sẽ được bao nhiêu trong khi mình đã vớ bao nhiêu. Phần của cô, hỡi ôi, thật là thảm hại.
Cô khéo là ngây thơ và nhí nhảnh. Cô té xỉu khi gặp thằn lằn và ngã lăn ra khi gặp tắc kè. Dạ thưa cô, khi bằng tuổi cô, tôi cũng ngây thơ như thế. Nhưng lúc này, gặp hai của đấy, tôi chỉ đập một cái cho bẹp dí là xong.
Rồi cô khoe là cô biết chợp mắt, biết ngả đầu và biết cười he hé nghiêng nghiêng. Ôi dào, những trò đó ngày xưa tôi làm mãi. Và bây giờ vẫn có thể làm, thậm chí còn làm hay hơn cô ấy chứ. Nhưng vì mục đích gì, gặt hái gì khi mọi thức đã no nê? Cô nhìn lão trong quán cà phê hạng sang. Trong com-lê và cà vạt đắt tiền. Còn tôi có khá nhiều dịp (nhiều hơn cả cần thiết) nhìn lão trong quần đùi rộng, trong áo may ô chả hiểu là màu gì.
Và tôi cam đoan rằng, cái tôi nhìn mới là cái thật. Cái cô nhìn là giả. Cô thừa biết thế, chẳng qua cô đang tự dối mình. Cô chê tôi chỉ biết rửa bát, nấu cơm. Cô thương tôi vì tôi chỉ chăm chăm lo cái nhà sạch bóng. Nhưng tôi lại thích vậy. Vì đấy là nhà tôi và lão chỉ có nửa phần. Còn lão có bóng hay không, có sạch hay không, lão phải tự lo. Tôi còn bận lo cho bản thân mình…” (Trích đoạn Thư của bà vợ gửi cho bồ nhí)
Mục lục:
Phần 1: Chuyện vui về phụ nữ
Từ điển phụ nữ
Khi phụ nữ đi câu
Thiếu nữ mua giày
Khi các hoa hậu đá bóng
Thư của má cô á hậu gửi má cô hoa hậu
Thư của một cô hoa hậu gửi về quê
...
Phần 2: Chuyện yêu đương
Quà tặng Valentine
Tình Noel
Phụ gia tình yêu
Tâm tình Thị nở - Chí Phèo
Tình yêu bong bóng
...
Phần 3: Chuyện vui về hôn nhân gia đình
Thư của chồng gửi cho vợ trước khi sống chung
Gà quay
Sống như phim
Thời đại tân kỳ
Giây phút lãng mạn
Khi trộm cướp vô nhà
...
Mời bạn đón đọc.
Nhận xét của báo chí
Theo Báo SGGP
Thư của bà vợ gửi cho bồ nhí
(Thứ bảy, 07/03/2009 08:53:21 AM)
Cuốn sách hơn 400 trang, tập hợp hơn 100 tiểu phẩm, truyện vui, phỏng vấn hài hước của người viết báo “không chuyên” với hai bút danh rất quen thuộc: Lê Hoàng và Lê Thị Liên Hoan - đạo diễn điện ảnh Lê Hoàng. Nhiều tiểu phẩm trong số này đã từng được đăng rải rác trên báo trong nhiều năm, được bạn đọc rất ưa thích.
Những tiểu phẩm trong sách được chia làm 3 phần: Chuyện vui về phụ nữ; Chuyện yêu đương; Chuyện vui về hôn nhân gia đình. Tác giả đụng tới nhiều ngóc ngách trong đời sống, đặc biệt là đời sống lứa đôi, gia đình. Tài trào phúng cùng với óc quan sát và phân tích sắc sảo thể hiện bằng giọng điệu hài hước, tưng tửng hay nói như một số nhà phê bình là… “đanh đá”, Lê Hoàng kéo người đọc vào mọi hỉ nộ ái ố, băn khoăn, dằn vặt, lo toan, sướng, khổ của cuộc sống hằng ngày bằng một lối “chọc cười” duyên dáng mà sâu cay, để người đọc có khi vừa phì cười đấy lại phải… chau mày ngay tức khắc.
Thư của bà vợ gửi cho bồ nhí có thể coi là một “liệu pháp tinh thần” hữu ích khi độc giả vừa được thư giãn với những câu chuyện hài hước nhưng vẫn không “ngủ quên” trước một hiện thực cuộc sống ngồn ngộn những điều… phải lo toan.
Khánh Duy
(Nguồn: Báo SGGP)
Theo Báo Thanh Niên
Tập tiểu phẩm của một người yêu phụ nữ
(Thứ tư, 18/02/2009 08:27:18 AM)
Xem xong Thư của bà vợ gửi cho bồ nhí (*), hẳn không ít độc giả sẽ thống nhất, danh hiệu " Týp Phờ Nờ" (TYPN - Tôi yêu phụ nữ, nhân vật nổi tiếng trong Số đỏ) xứng đáng được trao cho tác giả Lê Hoàng.
Trong tập sách quy tụ các tiểu phẩm của Lê Hoàng về chủ đề tình yêu - hôn nhân này, cánh phụ nữ vẫn hiện lên với đầy đủ những "tật xấu muôn đời" (dưới con mắt đàn ông) như lắm lời, nông nổi, phù phiếm, đứng núi này trông núi nọ... Chỉ có một điều khác: dưới ngòi bút của anh, những "tật xấu" ấy trở nên buồn cười, vô cùng nữ tính, và bởi vậy, rất đáng yêu.
Đọc Dấu hiệu hiển nhiên, ta sẽ không khỏi bật cười vì cách một chàng trai nhận diện cô gái nào đã có chồng khi gặp cùng lúc hai cô trẻ đẹp. "Tuy đi dạo nhưng mắt cô thường đảo sang hai bên, nghĩa là luôn luôn tìm xem chồng ở đâu để lôi về. Mũi cô hơi hếch, đó là vì hay vào bếp ngửi xem thức ăn có bị cháy không. Chỉ phụ nữ lập gia đình rồi mới có tư thế cao quý đó. Tai của cô rất xinh, nhưng bên phồng bên dẹp, nghĩa là cô hay nằm nghiêng. Phụ nữ lấy chồng rồi rất hay nằm tư thế này, để quay lưng lại chồng, cho anh ấy biết mình đang giận dỗi... Cô cứ đi ba bước thì dừng lại một giây, đấy là mỗi khi cãi nhau với chồng, cô lại hét lên "em sẽ ra khỏi cái nhà này", nhưng vừa nói thế vừa chờ anh ta gọi lại nên cô cứ đi 3 bước là lại chờ..". Hay 20 lý do để không lấy chồng thật ngộ nghĩnh: "Ta không cần phải đi siêu thị và ghé qua quầy dụng cụ gia đình, là nơi phần lớn chỉ bán các dụng cụ khổ sai. Khi ta chưa lấy chồng, ta lấy chồng lúc nào cũng được".
Không chỉ nói về những "tật xấu" ấy một cách trìu mến, Lê Hoàng thường luôn để các nhân vật nam trong tiểu phẩm "chạy như bay", "lao đi" thực hiện những ý muốn mà trong đời thường hay bị kêu là "sến" của phụ nữ. Một trong những khát vọng thường trực của phụ nữ là được sống lãng mạn ngay cả khi đã thành vợ chồng. Bởi thế, mới có chuyện Sống như phim: cô vợ muốn hai vợ chồng sống như phim Hàn, nên anh chồng đã cùng vợ dung dăng dưới mưa, đuổi nhau trên bãi cỏ, thậm chí leo ban-công theo ý vợ, duy chỉ đến đoạn chàng trai... bị ung thư thì anh chồng đầu hàng. Hay trong Giấc mơ bổ củi, anh chồng hết sức cố gắng để.. mơ cùng giấc mơ với vợ. Phải chăng nhu cầu lãng mạn ấy, với Lê Hoàng, thực sự dễ thương và đáng trân trọng?
Có thể bắt gặp rất nhiều tình huống hài hước và bất ngờ trong hôn nhân gia đình khác trong tập sách này. Đọc, để cảm nhận rằng, cuộc sống hôn nhân là một quá trình thích nghi đầy khó khăn, nhưng cũng rất ngọt ngào. Và trong hoàn cảnh có vẻ bi đát, thì hãy chọn cho mình cách nhìn lạc quan, như bà vợ viết thư cho cô bồ nhí của chồng: "Cô hả hê, cảm thấy mình giật được từ tay bà khác một mỏ vàng, và mình có những phẩm chất khác thường nên mới gặp may như thế. Cô nhầm thảm hại quá. Quả thật lão là cái mỏ. Hay chính xác hơn, đã từng là mỏ. Nhưng trên, trong và dưới cái mỏ ấy, tôi đã đào, đã cuốc, đã đẽo, đã nổ mìn, khai thác rầm rộ, quy mô mấy chục năm...".
Phạm Thu Nga
(Nguồn: Thanh Niên)
Theo Báo SGTT
Tiểu phẩm Lê Hoàng
(Thứ hai, 16/02/2009 08:40:12 AM)
Nếu bạn muốn cười ngay như được cù léc, hãy đọc cuốn sách này. Bởi đây là một cuốn sách vui nhộn và biết cách pha trò. Nhưng nếu bạn muốn cất giữ nụ cười đến ngày mai, cũng nên đọc cuốn sách này, vì sự thâm thuý của một vài tiểu phẩm đủ để mang nụ cười đến rất lâu sau khi đọc. Dù đây hãy còn là “hàng hiếm” trong cuốn sách. Nhưng cũng xin cảnh báo, bạn sẽ gặp phải có những tiểu phẩm màu mè, đỏng đảnh, vặt vãnh và phô trương sự lém lỉnh, chanh chua thái quá khiến bạn chỉ dừng lại ở chỗ bị cù léc – và mãi mãi bạn quên chúng nhanh như quên một bộ phim giải trí hoa hoè, thời trang, xem để rửa mắt và thoả mãn sự thèm giật gân hoặc “tám vặt” thời sự nhạt nhẽo... Một cuốn tuyển tập tiểu phẩm mới nhất của đạo diễn Lê Hoàng.
Nguyễn Vinh
(Nguồn: Báo SGTT)